Chúng ta đang có 6 đồng chí PTGĐ, trong thời gian tới một số đồng chí sẽ được nghỉ hưu theo quy định của Đảng và Nhà nước, nên cần đội ngũ kế cận để chuẩn bị cho những mục tiêu vô cùng quan trọng sắp tới của VNA, của Hãng hàng không quốc gia Việt Nam". Chủ tịch HĐQT Đặng Ngọc Hoà phát biểu chỉ đạo và giao nhiệm vụ cho hai PTGĐ. (Ảnh: Lê Hằng). Tóm tắt truyện. Thể loại: Hiện đại, sủng, ngọt. Convert: Ngocquynh520. Độ dài: 117 chương. Editor: Xà Ngang. Anh là tổng giám đốc điều hành một tập đoàn khổng lồ nhất thế giới, lại thêm vẻ ngoài lịch lãm tuấn tú đã khiến anh trở thành thần tượng trong mơ của hầu Các ước tính kế toán của Ban Giám đốc 1) Sử dụng chuyên gia thực hiện một ước tính độc lập để so sánh với ước tính của Ban Giám đốc; 2) Phỏng vấn các cá nhân không thuộc Ban Giám đốc và phòng kế toán để xác nhận về khả năng và dự định của Ban Giám đốc Ngày 27/9, Thibidi công bố đơn từ nhiệm của ông Cao Hoàng Phát, tổng giám đốc doanh nghiệp này. Theo đó, ông Phát cho biết vì lý do sức khỏe, ông không thể đảm nhiệm được vị trí tổng giám đốc và xin từ nhiệm từ ngày 10/10/2022. Đến ngày 5/10, Thibidi tiếp tục công bố Sức mạnh: 110. Môn phái yêu cầu: Cái Bang. Thuộc tính hiện 1: Sinh lực tăng thêm 120-200. Thuộc tính ẩn 1: Kháng băng tăng thêm 20-30%. Thuộc tính hiện 2: Kiến nhân thần thủ cộng thêm 1-3. Thuộc tính ẩn 2: Thời gian làm chậm giảm 40-50%. Thuộc tính hiện 3: Nội lực tăng thêm 120-200 e50R2o. Thể loại Hiện đại, sủng, ngọt. Convert Ngocquynh520 Độ dài 117 chương Editor Xà Ngang Anh là tổng giám đốc điều hành một tập đoàn khổng lồ nhất thế giới, lại thêm vẻ ngoài lịch lãm tuấn tú đã khiến anh trở thành thần tượng trong mơ của hầu hết các cô gái, thế nhưng chưa một ai có khả năng lọt vào mắt xanh của anh, chứ chưa nói đến việc nắm giữ trái tim. Nhiều người nói anh chỉ thích đàn ông, lại có nhiều người to nhỏ rằng anh ấy đã trao trái tim mình cho một cô gái khác nên không còn cảm giác với người khác, cũng có người nói… Khi mấy tin đồn này truyền tới tai An Mặc Hàn, anh chỉ lạnh nhạt cười một cái. Cũng thế, khi chút tin đồn này truyền tới tai An Dĩ Mạch đang ở đất nước M thì cũng chỉ đổi lấy một nụ cười lạnh của cô giống như An Mặc Hàn vậy. Nam chính cả người sạch sẽ, kết cục một chọi một, không ngược. Biệt thự Ly Sơn nằm bên một con đường lớn, Toàn Ti Dạ anh tuấn dừng xe ở bên đường, xong dựa vào trên cửa xe chờ An Dĩ Mạch đi xa anh đã nhìn thấy một bóng người màu xanh lam, thậm chí Châu Âu còn chưa ra thị trường bộ váy liền áo màu lam này, trên mặt cô gái nở nụ cười sáng lạn đến tiết trời ngày xuân cũng không sánh nổi."Dĩ Mạch."Toàn Ti Dạ vẫy tay với cô, lấy cặp kính ở trên mặt xuống, một đôi mắt sáng ngời kín đáo ghim chặt lấy bóng người màu xanh lam kia."Ti Dạ, đã lâu không gặp."Toàn Ti Dạ rộng mở vòng tay ốm lấy cô, sau đó mở cửa xe cho cô, An Dĩ Mạch rất tự nhiên mà đi tới."Lại càng ngày càng đẹp nha!"Toàn Ti Dạ thực sự rất ít khi khen người khác, mặc dù An Dĩ Mạch và anh không hợp nhau, thường hay nghĩ biện pháp hành hạ anh, cơ mà anh phải thừa nhận, ngoại trừ mẹ anh ra An Dĩ Mạch là người phụ nữ xinh đẹp nhất mà anh từng gặp."Ti Dạ ngày trước sẽ không nói mấy câu như vậy, có phải là đi theo Mặc Hàn học cái xấu không."An Dĩ Mạch trêu đùa, Toàn Ti Dạ ở trước mặt người khác đều rất lạnh lùng, chỉ có ở trước mặt những người bạn tốt của anh, mới có dáng vẻ này, có chút ngốc, chút ngây thơ, đây là đánh giá của An Dĩ Mạch về anh khi lần đầu tiên nhìn thấy Toàn Ti Dạ, hồi đó sau khi Toàn Ti Dạ biết được còn giận hờn một ngày không chịu ăn cơm, vừa vặn đúng với câu nói ngây ngốc kia."Tôi là nói thật đó, nói cho cô biết, cũng bởi vì ngưỡng mộ vẻ đẹp của cô mà ba người đàn ông chúng tôi đến bây giờ vẫn còn chưa tìm được bạn gái, đây không phải cũng chỉ vì cô rất xinh đẹp sao!"Toàn Ti Dạ vừa lái xe vừa hưng phấn nói, anh nhất định phải cố gắng lấy lòng Dĩ Mạch, tuy rằng lời anh nói cũng là lời nói thật, nhưng mà Dĩ Mạch vui vẻ, anh cũng đỡ phải chịu tội."Ha ha."Tiếng cười như chuông bạc khiến Toàn Ti Dạ tâm thần nhộn nhạo, nhiệm vụ của anh xem chừng đã hoàn thành, thấy Dĩ Mạch vui vẻ như thế, hẳn là sẽ không hành hạ anh ra anh đã nghĩ sai rồi, trước đây Dĩ Mạch giở trò trêu chọc anh là bởi vì bọn họ vẫn còn quá nhỏ, bây giờ An Dĩ Mạch đã lớn rồi, Toàn Ti Dạ - cái người bị cô trêu chọc kia cũng đã là người đàn ông 24 tuổi rồi, bọn họ đều đã trưởng thành, cũng không thể không kiêng nể gì giống như khi còn bé được."Huyễn thế nào rồi, mấy năm qua có khỏe không?"An Dĩ Mạch nghiêng nghiêng đầu hỏi Toàn Ti Dạ."Cậu ta ư, cô cũng không phải không biết, nhiều năm như vậy nhưng vẫn giống như ngày xưa, là quý ông tao nhã cao quý, ôi chao, tôi không hiểu, cậu ta nhiều năm như thế có mệt hay không?"Nói đến chuyện Chiêm Nam Huyễn, Toàn Ti Dạ miệng đầy oán giận, anh ghét nhìn thấy nhất chính là dáng vẻ tao nhã kia của Chiêm Nam Huyễn, như thế càng làm anh trông có vẻ cực kỳ thô lỗ."Hôm nào đó anh có thể hỏi anh ấy một chút xem có mệt hay không."An Dĩ Mạch bất đắc dĩ, Chiêm Nam Huyễn kỳ thực là người có tu dưỡng tốt nhất trong số những người bọn họ, nhà bọn họ là những gia tộc lớn, từ nhỏ đều được giáo dục một chút quy củ, thật ra cô cũng không thích anh ấy ưu tú như thế, không, phải nói là đố kỵ, ai bảo anh ấy tao nhã đến nỗi trông cô như một người phụ nữ cục kỳ thô ra cô và Toàn Ti Dạ là cùng một loại người, bọn họ đều không phải loại có thể trở thành người thanh nhã, như An Mặc Hàn sẽ là rất lịch sự, nhưng để so sánh với hai người họ, An Dĩ Mạch và Toàn Ti Dạ lại là hai kẻ thô tục."Ha ha, tôi cũng không thích sự thanh cao của anh ấy, như vậy sẽ có vẻ tôi rất thô tục nha.""Đúng không đúng không, quả nhiên chúng ta vẫn là cùng một loại người."Nghe thấy An Dĩ Mạch oán giận, Toàn Ti Dạ vô cùng vui mừng, từ đó có thể chứng minh rằng về sau Dĩ Mạch có thể cùng anh bắt nạt Chiêm Nam Huyễn, chà chà, ngẫm lại thấy rất vui vẻ nhanh đã đến Phi Tinh Đới Nguyệt, hai người bọn họ đến sớm, cho nên trước hết ngồi ở bên ngoài đại sảnh uống một chút rượu."Cạn chén, chào mừng cô đã trở về."Toàn Ti Dạ nhẹ nhàng cụng ly với An Dĩ Mạch, An Dĩ Mạch cười cười, uống một hớp rượu trong tay."Sau này có tính toán gì?""Đang tìm việc, chẳng qua nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì tuần sau có thể chính thức đi làm rồi.""Chúc mừng.""Cảm ơn." Thông tin truyện Tổng Giám Đốc Gian Manh Chỉ Yêu Vợ Tác giả Đánh giá từ 0 lượt Tập đoàn quốc tế Mực Mạch, tuy gọi là Mực Mạch nhưng không phải nó không có danh tiếng gì. Đây là một tập đoàn quốc tế lớn, vốn dĩ thật sự là một tập đoàn chìm nghỉm nhưng chỉ trong vài năm gần đây, nó đã phát triển tới tầm cỡ thế giới như một kỳ tích. Khi tập đoàn Mực Mạch đi xuống trầm trọng thì anh - An Mặc Hàn xuất hiện như một vị nửa năm, tập đoàn Mực Mạch quốc tế lần nữa trở về quỹ đạo. Tất cả nhân viên của Mực Mạch quốc tế đều thở phào nhẹ nhõm. Còn bên ngoài, người ta kinh ngạc vì năng lực của vị CEO mới nhậm chức này. Nếu chỉ như vậy thì đã đành. Nhưng sau khi đưa tập đoàn quốc tế Mực Mạch về quỹ đạo, An Mặc Hàn chỉ tốn thêm 2 năm rưỡi để khiến cho tập đoàn Mực Mạch xâm nhập quốc tế mạnh mẽ, trở thành tập đoàn lớn nhất thế vì sự nổi tiếng và lạnh lùng nên có rất nhiều lời đồn thổi xung quanh đời tư của anh. Nhiều người nói anh chỉ thích đàn ông, lại có nhiều người to nhỏ rằng anh ấy đã trao trái tim mình cho một cô gái khác nên không còn cảm giác với người khác, cũng có người nói... Khi mấy tin đồn này truyền tới tai An Mặc Hàn, anh chỉ lạnh nhạt cười một cái. Cũng thế, khi chút tin đồn này truyền tới tai An Dĩ Mạch đang ở đất nước M thì cũng chỉ đổi lấy một nụ cười lạnh của cô giống như An Mặc Hàn vậy. Nam chính cả người sạch sẽ, kết cục một chọi một, không ngược. Danh sách chương Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Khi tia nắng mặt trời đầu tiên của buổi sớm chiếu rọi vào cô nhi viện Đồng Thoại thì bọn nhỏ đã thức dậy từ lâu. Chúng không có quần áo đẹp đẽ, không có phòng công chúa, không có bữa sáng phong phú, bọn chúng nhanh chóng tự mình dọn dẹp rồi vội vã chạy ra sân xếp hàng. Mười mấy đứa bé đứng thành ba hàng, từ thấp tới cao, có vẻ vô cùng có kỷ luật. Nếu quan sát cẩn thận có thể thấy được đứa lớn nhất trong số chúng khoảng 10 tuổi, đứa nhỏ nhất tầm ba, bốn tuổi. Mặt mũi chúng đều rất sạch sẽ, nhưng không có cái vẻ hồn nhiên của tuổi thơ. Trong ánh mắt chúng tràn ngập sự mệt mỏi, có đứa trẻ còn đang hơi buồn ngủ nữa. Đét! Tiếng roi da thanh thúy quật xuống sân nhắc nhở, đứa trẻ đang mệt mỏi nhanh chóng mở to đôi mắt khôi phục lại sự tỉnh táo, nhìn chằm chằm người đàn ông áo đen cầm cái roi da đứng phía trước bọn chúng. Người đàn ông chừng ba mươi tuổi, gương mặt bỉ ổi, cằm hắn có một nốt ruồi đen thật to, đôi mắt cong như một con sói đang thấy thức ăn, toát lên màu máu, có vẻ cực kỳ bỉ thấy hắn, đứa nhỏ được vài tuổi sợ hãi rồi cả những đứa lớn hơn đứng bên cạnh cũng thấy sợ. Nhìn thấy cảnh này, tên đàn ông áo đen cười, rất là hài lòng, đây chính là kết quả hắn muốn, hắn muốn bọn nhỏ sợ hắn. Tên áo đen này tên là Trần Chí, là viện trưởng của cô nhi viện này. Không phải tất cả bọn trẻ con ở đây đều mất hết ba mẹ. Có tới hai phần ba trong số chúng là bị Trần Chí lừa bán hoặc là mua được từ những thành phố khác. Nếu bọn trẻ con không kiếm đủ tiền, chúng sẽ phải ra đường ăn xin. Đứa bé ban ngày phải đi ăn xin bên ngoài tối về sẽ còn bị phạt thêm roi nữa. “Đã là một ngày mới, chúng mày chuẩn bị xong chưa?” Giọng nói của hắn rất là tục tằn, bọn trẻ bị dọa tới nỗi không thể không trả lời theo ý hắn ta. “Đã chuẩn bị xong.” Giọng nói không lớn lắm, có vẻ như không được ăn no. Đét. Lại một tiếng roi da quất xuống đất. “Chuẩn bị xong chưa?” “Đã chuẩn bị xong.” Lần này tiếng đáp lại tương đối là vang dội, bởi vì chúng nó biết, nếu đáp lại không đủ to, cái roi tiếp theo sẽ quật lên người chúng nó. “Được, chúng mày phải nhớ kỹ, tới lúc tối về kẻ thu hoạch được ít nhất, sẽ chịu hậu quả giống như nó đấy.” Theo hướng hắn chỉ tay, một bóng dáng gầy yếu nhỏ bé xuất hiện trong tầm mắt mọi người. Đó là một cô bé khoảng 5 tuổi, không thấy rõ mặt cô bé chỉ thấy mái tóc rối bù và cơ thể mong manh yếu ớt. Cơ thể cô bé còn gầy nhỏ hơn các bạn cùng tuổi rất nhiều, lộ rõ vẻ không đủ chất dinh dưỡng, mười ngón tay gầy nhẳng của cô bé giữ thật chặt một sợi thừng, đầu kia của sợi thừng buông xuống cái giếng đào. Cả ngày hôm qua cô bé chưa hề được ăn gì do số tiền mang về không đủ cho nên cô bé bị phạt đánh từ hai ngày trước, hôm qua lại bị đánh một ngày một đêm, cơ thể gầy yếu của cô bé đã thở ra nhiều hơn hít vào, nhưng biết sao được, cô bé vẫn làm những động tác giống hệt nhau lặp đi lặp lại. Một xô nước chuẩn bị được kéo lên tới nơi rồi, nhưng lúc kéo lên cơ thể cô bé thật sự không chịu nổi nữa, vì vậy xô nước cô bé mất sức chín trâu hai hổ mới giật lên được cứ như vậy hoa lệ hắt hết ra ngoài. Vừa khéo sao lại số nước đó lại hắt toàn bộ lên người Trần Chí vừa mới bước tới bên cô bé. “Con ngu ૮ɦếƭ tiệt, đứng lên cho tao.” Sáng sớm đã bị hắt nước, tệ hơn đây là một sáng mùa đông, đương nhiên là hắn cực kỳ căm tức, lại nghĩ rằng con nhỏ này chẳng có tác dụng gì cả, hắn ta càng đối đãi với cô bé tệ hại hơn.“Đứng lên!”Đét đét đét. Liên tục giáng ba roi lên người cô bé đã không bò dậy được nữa, cô bé không lên tiếng, cắn chặt hai hàm răng, nước mắt cũng không chảy ra.“Còn giả ૮ɦếƭ nữa sao? Đứng lên ngay.”Đét mấy roi nữa, cô bé vẫn chẳng phản ứng gì, Trần Chí càng điên tiết, ra tay càng bé chịu đựng, dần dần mí mắt cô nặng thêm, người cô thấy đau quá, sức lực trong người thoát ra ngoài từng chút từng chút một, cuối cùng cô bé nhắm mắt cùng cô cũng được giải thoát sao?Một bé trai lớn hơn một chút thấy thế bèn xông lên vội vàng kéo tay Trần Chí lại.“Chú à, nó ૮ɦếƭ rồi.”Giọng nói của cậu bé có sự run rẩy, cậu bé không đành lòng nhìn cô bé bị đánh tới thương tích khắp người, bọn nhỏ đều thấy cảnh Trần Chí đánh cô bé, nhưng không có ai đứng ra ngăn cản bởi vì những chuyện như này bọn chúng đã thấy không ít.“૮ɦếƭ rồi sao, thật là xui xẻo, mày mang nó vứt đi.” “Vâng.”Bỏ lại hai đứa nhỏ với nhau, Trần Chí đi sắp xếp công việc cho mấy đứa còn lại. Cậu bé trai bế cô bé lên, đưa tới bên một dòng suối thả cô bé vào trong dòng suối, nhìn cô một cái rồi bỏ hôm đó, sáng sớm còn là trời xanh mây trắng nhưng rồi trời bắt đầu sấm chớp đổ mưa, nước mưa rửa sạch những dơ bẩn trên người cô bé, lộ ra một dung nhan tái nhợt mà tuyệt con đường lớn cách dòng suối nhỏ không xa, một chiếc Roll-Royce màu trắng đậu bên đường. Mưa tạnh, con đường lớn được cơn mưa gột rửa sạch trong chiếc Roll-Royce là một nhà ba người, người đàn ông xem chừng hơn 30 tuổi, người phụ nữ cũng chạc tầm 30, bọn họ ăn mặc quý phái, nhất định không phải là người hai người lớn còn có một đứa bé trai ba bốn tuổi nữa. Cậu bé có ngoại hình cực kỳ đẹp đẽ, một thân quần áo mùa đông phong cách mặc trên người lại vô cùng đáng yêu.“Ba mẹ, chúng ta tới đây làm cái gì vậy?”Trong mắt bé trai tràn đầy hồn nhiên, tò mò nhìn chung quanh, tất cả sao mà mới lạ.“Bảo bối, chúng ta tới đây để ăn cơm dã ngoại mà, mưa xong không khí sạch sẽ nhất rồi, ba mẹ đưa Hàn Nhi của chúng ta tới đây để hít thở không khí trong lành.” Giọng nói người phụ nữ rất chi là dễ nghe, từng câu từng chữ đều chứa đựng sự dịu dàng.“Vâng, Hàn Nhi muốn hít thở không khí trong lành.”Bé trai nhanh chóng xuống xe, làm cho đôi vợ chồng bật họ đang là sắp xếp chỗ thức ăn dã ngoại mang theo từ nhà tới, bé trai bèn la cà tới bên dòng suối mới có ba bốn tuổi, nhỏ người nhưng rất nhaỵ bén.“Ôi, ba mẹ ơi ở đây có dòng suối nhỏ nè.”Như vừa phát hiện ra một vùng đất mới, cậu bé hưng phấn tới gần dòng suối hơn, nhưng vẻ hưng phấn trên mặt sau khi nhìn thấy em gái nhỏ người chằng chịt vết thương ngất xỉu bên dòng suối thì lập tức biến mất.“Ba mẹ!”Bé trai hô to, đôi vợ chồng đang sắp xếp đồ đạc nghe thấy tiếng gọi gấp gáp của bé trai còn tưởng là cậu bé gặp phải nguy hiểm họ nhanh chóng đi tới bên con trai, dĩ nhiên thấy con mình không sao họ thở phào nhẹ nhõm nhưng lúc nhìn thấy cô bé đang hôn mê kia thì vẻ mặt họ trở nên vô cùng nghiêm túc.“Mẹ, bạn ấy sao vậy?”Bé trái rúc vào иgự¢ người mẹ, nhìn ba mình vươn tay bế cô gái đàn ông An Vu Triết kiểm tra một lượt cho cô bé rồi thở phào nhẹ nhõm.“Bà xã, cô bé còn sống, bây giờ chúng ta phải đưa cô bé tới bệnh viện đã.”Người phụ nữ gật đầu, trìu mến nhìn cô gái nhỏ trước mắt, ôm chặt lấy con mình.“Ông xã, chúng ta mau đưa cô bé về thôi, cô bé này đáng thương quá.”Vì vậy, bọn họ không tiếp tục ở lại dã ngoại nữa mà đưa cô bé tới bệnh viện gần nhất bằng tốc độ nhanh nhất có bé được phẫu thuật, một nhà ba người không hề bỏ đi, gương mặt họ đều lo lắng và căng thẳng.“Bà xã, không sao đâu.”An Vu Triết ôm vai vợ mình, ai ủi Hạ gật đầu một cái, ánh mắt nhìn chăm chú vào cánh cửa phòng phẫu bà xã lo lắng quá, An Vu Triết thở dài một cái, anh biết vợ anh chắc chắn đang nghĩ tới đứa con gái đáng thương của bọn khi có An Mặc Hàn, bọ họ đã có một đứa con gái đáng yêu. Nếu đứa bé vẫn còn, giờ nó cũng lớn bằng tầm cô bé này rồi, nhưng một cơn bạo bệnh đã ướק đi tính mệnh con gái họ. Từ đó vợ anh không thể nào gượng dậy được. Mãi cho tới khi có Hàn Nhi, tâm trạng cô mới dần bình ổn hai giờ, ánh đèn phòng phẫu thuật mới tắt hẳn. Lúc này, An Mặc Hàn đã bắt đầu gật gù trong иgự¢ mẹ rồi.“Bác sĩ, cô bé sao rồi?”Lãnh Hạ thả An Mặc Hàn vào trong иgự¢ An Vu Triết, vội vàng tiến về phía bác sĩ vừa từ trong phòng mổ đi sĩ cởi khẩu trang ra, cho họ một nụ cười an tâm.“Yên tâm đi, phẫu thuật rất thành công, đứa bé đã không sao, chỉ có điều chắc phải ngủ thêm mấy tiếng nữa mới tỉnh lại được.”“Cảm ơn bác sĩ.” An Vu Triết thành tâm cảm Hạ đang muốn đi vào phòng bệnh nhìn cô bé một chút, lại nghe thấy lời bác sĩ dặn thêm.“Đúng rồi, cô bé này có nhóm máu cực hiếm là nhóm B RH âm tính, cho nên sau này đừng để cô bé bị thương.”“Vâng, thưa bác sĩ, lời của ông chúng tôi sẽ nhớ kỹ.”“Đừng khách sáo.”Đưa mắt dõi theo bác sĩ tới lúc ông đi khuất, cả nhà ba người bọn họ xúm vào phòng bệnh, thấy rõ cô bé tái nhợt đang nằm này An Mặc Hàn đã tỉnh ngủ, cậu cũng nhìn rõ người chị nhỏ trên giường bệnh.“Hạ, đứa bé không sao rồi.”An Vu Triết an ủi vợ Hạ lau chút nước mắt nơi khóe mi, trìu mến nhìn cô bé.“Triết, có tra được là con gái nhà ai không?”Trên đường tới bệnh viện, An Vu Triết đã sai người đi điều tra tình huống của đứa bé.“Cô bé là cô nhi, bị người của cô nhi viện Đồng Thoại vứt ra suối, chắc là người ở đó tưởng cô bé đã ૮ɦếƭ nên mới mang đi vứt.”Nghe được thân thế của cô bé, Lãnh Hạ càng thêm đau lòng.“Ba, cô nhi là sao ạ? Tại sao chị này lại gọi là cô nhi?”An Mặc Hàn ngây thơ không hiểu ba mẹ mình đang nói gì, cậu chỉ nhìn chăm chú vào chị gái nhỏ như trước.“Hàn Nhi còn nhỏ, sau này sẽ rõ.”“Ồ!”An Mặc Hàn không hỏi nữa, chỉ nhìn chăm chăm cô bé trước mắt.“Triết, em muốn nhận nuôi đứa bé này.”Lời của Lãnh Hạ không gây cho An Vu Triết chút bất ngờ nào. Anh đã sớm biết bà xã mình có ý muốn nhận con gái nuôi, nếu như cô bé này có duyên với họ như vậy, bọn họ sẽ nuôi cô.“Được, để anh đi sắp xếp.”“Cảm ơn anh, Triết.”Tựa vào trong иgự¢ chồng, Lãnh Hạ cảm động chảy nước mắt.“Ngốc, nói bậy gì đấy, chúng ta là vợ chồng, em nghĩ gì anh lại không biết sao? Anh biết em nhìn thấy đứa bé này đáng thương liền nghĩ tới đứa con đáng thương đã mất của chúng ta. Anh cũng như em, thấy cô bé anh cũng như thấy được con gái mình, về sau chúng ta hãy coi cô bé là con gái chúng ta đi.”An Vu Triết nói trúng ý tưởng của Lãnh Hạ, Lãnh Hạ nhìn ông xã mình, anh luôn luôn hiểu cô như thế. An Dĩ Mạch ngủ không lâu lắm, khoảng lúc ăn cơm trưa, An Dĩ Mạch tỉnh lại do đói quá. Đã uống canh gừng của An Mặc Hàn, lại uống thuốc của chú Lãnh Khuê, bây giờ cô đã thấy đỡ hơn nhiều, cả người đã có sức hơn.“Dì Lan, thiếu gia đâu?”An Dĩ Mạch đi xuống lầu, thấy thức ăn trong phòng ăn đã sẵn sàng, rất rõ ràng, chỉ có một suất.“Thiếu gia tới công ty, thư ký của thiếu gia gọi điện nói cậu ấy có chút việc.”“Đã ăn cơm chưa ạ?” Dì Lan lắc đầu một cái, thiếu gia nhận điện thoại xong là đi ra ngoài luôn, còn chưa kịp ăn cơm, chỉ dặn đến bữa thì gọi tiểu thư xuống ăn Dĩ Mạch nghe nói An Mặc Hàn chưa ăn cơm, hơi nhíu mày, sao mà luôn vậy không biết, cho dù bận rộn hơn nữa cũng phải ăn cơm chứ.“Cháu biết rồi dì Lan, dì làm mấy món thiếu gia thích ăn, cháu sẽ mang tới công ty cho thiếu gia.”“Thiếu gia dặn tiểu thư phải nghỉ ngơi thật tốt, tiểu thư, bây giờ cô đang ốm, hay là để lão Trương đưa đi cho.”Lão Trương là quản gia nhà họ An, là chồng của dì Lan. “Không sao đâu dì Lan, cháu chỉ cảm vặt chút thôi, uống thuốc của chú Lãnh vào đã tốt lên nhiều.”An Dĩ Mạch biết dì lo cho sức khoẻ của mình, nhưng mà cô cũng đâu có yếu đuối tới vậy.“Vậy tôi sẽ đi chuẩn bị.”An Dĩ Mạch đợi tới khi dì Lan đi rồi mới nhìn bàn cơm, toàn những món cô thích ăn, cho nên An Dĩ Mạch ăn rất ngon miệng, đã rất lâu cô không có khẩu vị tốt như Dĩ Mạch ăn cơm xong rồi tự mình thu dọn, dì Lan cũng làm xong đồ ăn và đựng vào trong hộp, đưa cho An Dĩ Mạch.“Tiểu thư đi đường cẩn thận.”“Vâng, tạm biệt dì Lan nhé.”Đi vào ga ra lấy xe của mình ra, An Dĩ Mạch một đường thẳng tiến tới tập đoàn quốc tế Mực bọn họ ở cách công ty cũng không xa lắm, tầm nửa tiếng đi xe là tới rồi, trên đường cũng không bị kẹt xe cho nên An Dĩ Mạch nhanh chóng tới công giờ là thời gian tan tầm để ăn trưa, dĩ nhiên là cũng có rất nhiều nhân viên đã ăn trưa xong và trở về làm việc. Làm việc ở công ty Mực Mạch, bọn họ luôn luôn phải tranh thủ từng phút từng giây thời gian. Dưới sảnh công ty vẫn luôn có người qua kẻ lại, mọi người túa về phía thang máy, lúc này là lúc dưới sảnh công ty có nhiều người dòng người tới lui, An Dĩ Mạch có chút nhức đầu che cái trán của mình, sao cô lại chọn thời điểm này mà tới công ty cơ chứ, thấy mọi người dùng ánh mắt tò mò nhìn cô, An Dĩ Mạch có loại xúc động muốn đi dấp cô vốn đã tuyệt sắc, cho nên luôn hấp dẫn ánh mắt mọi người.“Êi, cô gái kia là ai vậy, dáng dấp thật là xinh đẹp, không biết có phải người của công ty mình không nhỉ?”“Không phải người công ty mình đâu, cô có thấy tay người ta cầm hộp cơm không? Chắc là tới đưa cơm.”“Aizz, lại một cô gái bị tổng giám đốc mê hoặc.”“Đúng rồi, sáng nay còn có một cô nữa cũng tới tìm tổng giám đốc đấy, dáng dấp cũng rất xinh đẹp.”“Thật hả? Cơ mà, ngày nào chẳng có một đống phụ nữ tới tìm tổng giám đốc?”“Cái cô sáng nay bị Anna đuổi đi rồi, nói là tổng giám đốc không ở công ty. Cô đoán cô gái này sẽ có kết cục thế nào?”Nghe thấy lời bàn tán của đám nhân viên, nét mặt An Dĩ Mạch càng lúc càng lạnh, cô vốn đã rất lạnh nhạt, giờ nghe thấy những lời này lại càng thêm lãnh khốc. “Cô gái này trông ngầu thật, cô nói xem, đây có phải là thể loại tổng giám đốc mình thích không?”“Trông cô ấy không có vẻ giống như loại phụ nữ bám lấy một người đàn ông không buông!”Tiếng bàn tán của đám nhân viên ngày càng lớn, An Dĩ Mạch thu lại sự tức giận của mình, lạnh lùng nở nụ cười, đi tới quầy lễ tân.“Tiểu thư, xin hỏi cô cần gì ạ?”Một cô gái ưu nhã lại xinh đẹp lễ phép hỏi thăm An Dĩ Mạch, thái độ lịch sự, An Dĩ Mạch thấy rất chi là hài lòng, người làm việc ở quốc tế Mực Mạch, cũng phải có nhân cách tốt mới được.“Tôi tìm tổng giám đốc của các cô!”An Dĩ Mạch cười cười với cô gái, nụ cười kia như ánh mặt trời ngày xuân, làm cho người ta không tự chủ mà chìm đắm, người lễ tân đã từng gặp qua không ít phụ nữ tới tìm tổng giám đốc của bọn họ, nhưng người trước mắt này là đặc biệt ấy có vóc người như ma quỷ, phong cách trong trẻo lạnh lùng, dung nhan mỹ lệ tận cùng, không có nói nào thiếu tự tin, vốn tưởng rằng cô lãnh khốc, nhưng mà cô lại có nụ cười rạng rỡ như ánh sáng ngày xuân.“Xin hỏi tiểu thư có hẹn trước không ạ?”Dù sao đã được đào chuyên nghiệp, người lễ tân nhanh chóng chuẩn bị sẵn sàng nhập tên tuổi thông tin vị tiểu thư này lên hệ thống, và hỏi cô có hẹn trước hay không. An Dĩ Mạch nhíu mày, lắc đầu một cái, có vẻ tủi thân lạ thường.“Không có.”“Thật xin lỗi tiểu thư, không có hẹn trước thì không thể gặp tổng giám đốc của chúng tôi được, hiện giờ tổng giám đốc cũng không có ở trong phòng làm việc.”“À, vậy thì …”An Dĩ Mạch còn đang muốn nói gì đó nữa, liền nhìn thấy tổng giám đốc đang đứng trong thang máy chuyên biệt, An Mặc Hàn đi ra, theo sát phía sau anh là một cô gái vô cùng xinh đẹp quyến rũ đang cố theo sát, mặc dù giữa bọn họ cũng có khoảng cách, nhưng mà theo như sự hiểu biết của AnDĩ Mạch, cho phép phụ nữ tới gần trong cự ly này đã là cực hạn của anh rồi.“Tôi tới phòng làm việc chờ.”Trong nháy mắt, nét mặt An Dĩ Mạch trở nên rất lạnh lẽo, cô tiếp tân còn chưa nhìn thấy tổng giám đốc nhà mình.“Tiểu thư!”“Đây là danh tђเếק của tôi, bây giờ cho tôi vào được chưa?” An Dĩ Mạch phiền lòng moi danh tђเếק trong túi xách ra, tấm danh tђเếק này chưa bao giờ được cô dùng tới, bởi vì nó đại diện cho thân phận của An Dĩ Mạch ở tập đoàn quốc tế Mực Mạch.“An … An tiểu thư, thật là xin lỗi, tôi đã mạo phạm rồi, bây giờ cô có thể đi vào.”“Cảm ơn.”“Nhìn An Dĩ Mạch đi vào thang máy rồi, vị tiếp tân vẫn chưa lấy lại tinh thần, trời ạ, làm sao mà cô lại chọc tới vị đại tiểu thư này nhỉ? Hu hu hu, cô có thể bị đuổi việc hay không đây?“Tiểu Mỹ, cô làm sao vậy? Cô ấy là ai thế? Sao lại cho cô ta đi vào? Có phải là tới tìm tổng giám đốc đúng không?”Những đồng nghiệp khác đã sớm chú ý thấy An Dĩ Mạch, thấy vẻ mặt của Tiểu Mỹ, bọn họ càng thêm tò mò.“Không có việc gì, cô ấy có hẹn với tổng giám đốc.”Người lễ tân tên là Tiểu Mỹ vẫn đang trong cơn e sợ, tới bây giờ cô vẫn chưa kịp phản ứng lại sau khi biết thân phận của An Dĩ Mạch.

tong giam doc gian manh chi yeu vo