Chuyện Tình Sungkyunkwan Bộ phim xoay quanh cô nàng “nho sinh” Kim Yoon Shik giả trai thông minh, giàu nghị lực khi vượt lên số phận xem phim Chuyện Tình Sungkyunkwan - Sungkyunkwan Scandal tập 27 | Phim Mới Nét Truyện Hai Ba Chuyện Ở Dược Vương Cốc thuộc thể loại: Truyện Đam Mỹ, Cổ Đại full đầy đủ, cập nhật, truyện được viết bởi tác giả Thương Nhĩ. Tình hình tù nhân chính trị Phan Kim Khánh và nhà hoạt động Lê Anh Hùng. Nhà hoạt động Lê Anh Hùng (trái) và tù nhân chính trị trẻ Phan Kim Khánh (phải). RFA Edited. The 88 Project, tiếng Việt là Dự án 88 vào ngày 1 tháng tư thông báo tình hình của anh Phan Kim Khánh tại Nhà tù Hà Nam. Trong nguyên tác, tác giả chú trọng tự khắc họa 3 nhân vật đó là Tây Môn Khánh, Phan Kim Liên và Lý Bình Nhi. Đặc biệt, Tây Môn Khánh là nhân đồ dùng trung tâm xuyên thấu tác phẩm. Thế tuy nhiên khi lên phim, vai phản bội diện Tây Môn Khánh dường như bị gây mờ và ít nhiều Phim tổ hợp dàn mỹ nhân xinh rất đẹp của TVB một thời. Những tình yêu cải biên gây bất đồng quan điểm trên màn hình ảnh Hoa ngữ. 0. Một số chuyện tình được lực lượng biên kịch sáng chế như Võ Tòng yêu thương Phan Kim Liên, Đát Kỷ yêu Dương Tiễn Từng hứng l4xbw8y. Tây Môn Khánh là nhân vật phụ trong danh tác “Thủy Hử” của tác giả triều Minh Thi Nại Am, đồng lời là nhân vật chính trong tác phẩm cùng thời đại “Kim Bình Mai” của Lan Lăng Tiếu Tiếu đang xem Phan kim liên và tây môn khánh“Nguyên mẫu” Tây Môn Khánh là… Hoàng đế Minh triều?Trong cả “Thủy Hử” và “Kim Bình Mai”, “Tây Môn đại quan nhân” được mô tả là một nhân vật hoang dâm vô độ, tư thông với Phan Kim Liên, vợ của Võ Đại Lang, anh trai của Võ Tòng. Y cùng Kim Liên đã đầu độc chết Võ Đại Lang khi Võ Tòng đi Môn Khánh là nhân vật văn học nổi tiếng ngay trong xã hội hiện đại Trung Quốc. Thậm chí, cái tên này đã trở thành đại từ phiếm chỉ những người háo sắc, dùng tiền bạc chiếm hữu và chà đạp phụ “Kim Bình Mai”, Tây Môn Khánh đã chiếm hữu trước sau 24 mỹ nhân, không thua kém so với tam cung lục viện của một Hoàng đế. Cuối cùng, sinh mạng của nhân vật này kết thúc cũng vì thói hoang dâm quá độ khi mới 33 năm gần đây, một số học giả Trung Quốc bắt đầu ủng hộ một giả thuyết có phần “chấn động”, cho rằng “nguyên mẫu” ngoài đời thực của Tây Môn Khánh chính là vua Chính Đức – vị Hoàng đế được đánh giá “thú vị và gây nhiều tranh cãi” nhất lịch sử triều Minh. Minh Vũ Tông Chu Hậu Chiếu – tức Chính Đức – được mô tả là một ông vua cả đời ham hố hưởng lạc, háo sắc, vô lại, làm nhiều chuyện hoang đường không kể xiết, bị người đời chỉ trích vô Đức có ngai vàng mà không muốn, lại tự phong là Uy vũ đại tướng quân Chu Thọ. Ông có Hoàng cung không ở mà xây Trấn quốc phủ rồi tự ở trong đời sau đánh giá Chu Hậu Chiếu hoang dâm vô độ, làm nhiều việc vô liêm sỉ, “là hôn quân hiếm thấy”, “một trong những Hoàng đế dâm ô nhất trong lịch sử Trung Quốc”…Nói rằng Chính Đức Đế là ông vua gây nhiều tranh cãi, bởi cũng có những quan điểm rất mạnh mẽ cho rằng Chu Hậu Chiếu là đại diện của “sự giải phóng cá nhân”, là một trong những Hoàng đế “có nhiều sắc thái phong phú nhất”.Ông ra lệnh cho các thái giám xây Báo Phòng, chủ yếu phục vụ thú vui… giao hoan tập thể. Bên trong Báo Phòng có rất nhiều trò chơi, dã thú, mỹ nam, mỹ nữ, thậm chí còn có cả… kỹ viện phục vụ Chính Đức ngày đêm hưởng lạc, ăn chơi không chút cấm kỵ…Không những vậy, Chính Đức cũng thường xuyên đưa các sủng thần ra ngoài “trêu hoa ghẹo nguyệt”, nửa đêm xông vào nhà dân bắt mỹ nữ “hầu ngủ”, gặp người yêu thích liền bắt đưa vào cung… khiến người dân oán thán không đời trụy lạc của Chính Đức chấm dứt năm 1521, khi ông tròn 30 tuổi, trong chính Báo Phòng mà ông xây dựng để phục vụ các thú ăn chơi của mình. Dù sống phóng túng nhưng Chu Hậu Chiếu không có một người con nào thừa kế, khiến ngai vàng Minh triều phải chuyển sang tay em họ ông là Chu Hậu Thông – tức Hoàng đế Gia Tĩnh .Chính Đức Đế là một nhân vật rất được ngành giải trí đương đại yêu thích, xuất phát từ những giai thoại về cuộc sống phong lưu của số đó, “Long Phụng điếm” là câu chuyện nổi tiếng nhất về mối tình giữa Hoàng đế phong lưu Chính Đức và cô dân nữ Lý Phụng Tỷ. Giai thoại này đã được dựng thành nhiều phiên bản phim điện ảnh cũng như truyền sao nói Chính Đức Đế là “nguyên mẫu” của Tây Môn Khánh?Giáo sư ĐH sư phạm Hà Bắc Trung Quốc Hoắc Hiện Tuấn chỉ ra, dù tiểu thuyết “Kim Bình Mai” lấy bối cảnh thời mạt Tống, nhưng nhân vật Tây Môn Khánh chính là hình ảnh đại diện cho tầng lớp thương nhân ác bá và giai cấp đặc quyền ở Trung Quốc thế kỷ XVI – tức triều sư Hoắc nhận định, nguyên mẫu của Tây Môn Khánh là Chính Đức Đế. Tác giả “Kim Bình Mai” đã xây dựng độ tuổi nhân vật này “tương đương” với Chính Đức, không ngoài mục đích ám chỉ nhà vua. Cựu Cục trưởng thủy lợi thành phố Thiệu Hưng, Chiết Giang Thịnh Hồng Lang từng nghiên cứu vấn đề này và xuất bản cuốn sách “Tiêu Minh Phụng và Kim Bình Mai” rất nổi tiếng, cũng nhận định “Kim Bình Mai” là tiểu thuyết chính trị “bóc mẽ” vương triều Chính Đức, Gia Hồng Lang cho rằng, tác giả Lan Lăng Tiếu Tiếu Sinh chính là Tiêu Minh Phụng – có ông tổ là Tiêu Minh Dụng bị sát hại trong vụ đại án Lam Ngọc thời Hồng Vũ Đế Chu Nguyên Thịnh phân tích, cái tên “Tây Môn Khánh” nhằm ám chỉ Tây Hoa Môn bên trong Báo Phòng của Chính Đức. Bên cạnh đó, bản thân ông vua này còn tự phong mình là “Đại Khánh Pháp Vương”.Trong khi đó, nhân vật Đại An kế thừa gia sản của Tây Môn Khánh được cho là hình ảnh ẩn dụ của Hoàng đế Gia biệt, ông Thịnh chỉ ra, Tây Môn Khánh “tình cờ” sinh vào năm Bính Dần – cùng năm mà Chu Hậu Chiếu lấy niên hiệu Chính Đức 1506. Toàn bộ câu chuyện trong “Kim Bình Mai” diễn ra trong 16 năm, cũng vừa đúng với số năm mà Chính Đức Đế tại vị 1505 – 1521.“Kim Bình Mai” – tuyệt tác chính trị?Thịnh Hồng Lang nhận xét, tác giả Lan Lăng Tiếu Tiếu Sinh buộc phải sử dụng hình thức ẩn dụ nhân vật để chuyển tải thái độ phẫn nộ đối với thực trạng xã hội Minh triều giai đoạn Chính Đức – Gia này cũng được cho là nguyên nhân trực tiếp khiến bộ tiểu thuyết này mất tới 60 năm “không thấy ánh mặt trời” kể từ khi thành pháp mô tả lượng lớn hành vi tình dục trong “Kim Bình Mai” được đánh giá là nhằm lột tả chân thực nhất sự xấu xí của xã hội đương thời, nhưng cũng không loại trừ khả năng nhằm che giấu mục đích chính trị của nó, hoặc để… câu khách. Tác giả ăn khách Trung Quốc Nghê Phương Lục cũng từng đăng trên Blog của mình bài phân tích “Tây Môn Khánh phong lưu có thật trong lịch sử”.Ông Nghê cho biết – “”Kim Bình Mai” thành sách vào khoảng trước sau thời Vạn Lịch Đế 1573 – 1620. Do sách viết về thực tế đương triều nên buộc phải “treo đầu dê bán thịt chó”, “nói Tống chỉ Minh”, sử dụng thủ pháp ẩn dụ cao siêu để che mắt chính quyền và chuyển tải thông quan chức “tai to mặt lớn” như Trạng Nguyên, tuần phủ ngự sử… khi đi qua Thanh Hà đều phải vào bái kiến, thậm chí tặng lễ vật cho Tây Môn Khánh. Nhân vật quyền lực như vậy có lẽ chỉ có thể là bậc Đế trạch của Tây Môn phủ được mô tả như Hoàng cung, những sinh hoạt trong phủ cũng không khác gì trong cung cấm, bị ốm mời “thái y”, ăn uống toàn “cống phẩm”, có khác gì Hoàng đế?”Nghê Phương Lục cho hay, trên thực tế, hồi tháng 5/1983, tại hội thảo nghiên cứu bộ tiểu thuyết “Kim Bình Mai” tổ chức ở ĐH Indiana Mỹ, đã có người nêu ra quan điểm Tây Môn Khánh “giống như một Hoàng đế”.Những điều khó lý giảiMặc dù thời gian Lan Lăng Tiếu Tiếu Sinh sáng tác “Kim Bình Mai” cũng như các dấu hiệu kể trên đều chỉ ra rằng Tây Môn Khánh rất có thể chính là Chu Hậu nhiên, vẫn có những ý kiến phản bác, cho rằng Tây Môn Khánh của “Kim Bình Mai” được xây dựng từ nhân vật Tây Môn Khánh trong “Thủy Hử”, mà tác giả Thi Nại Am lại là văn nhân cuối đời Nguyên, đầu đời Nại Am hoàn toàn không có khả năng “bay tới tương lai” chứng kiến thời kỳ trị vì của Chính Đức rồi đặt tên cho nhân vật của mình, để sau đó được Lan Lăng Tiếu Tiếu Sinh đưa vào “Kim Bình Mai” một cách hoàn hảo như vậy, luồng quan điểm ủng hộ giả thuyết “Chính Đức là Tây Môn Khánh” vẫn ngày càng chiếm được lòng tin của nhiều người tin vào giả thuyết này lý giải rằng, trong “Thủy Hử”, khi Võ Tòng trở về lo tang cho anh mình xong, liền giết chết cả Tây Môn Khánh và Kim Liên lấy đầu tế trong “Kim Bình Mai”, Tây Môn Khánh vẫn sống “thọ” đến 33 tuổi và chỉ chết bởi thói hoang dâm của đó, họ cho rằng nhân vật Tây Môn Khánh của “Kim Bình Mai” thực sự là một hình mẫu khác “Thủy Hử”, chỉ có điều, tác giả của bộ tiểu thuyết này đã xây dựng nên cốt truyện cũng như tuyến nhân vật một cách quá tài tình dựa trên “cái khung Thủy Hử” mà thôi. Nhà cửa biến dạng sau trận động đất 7,9 độ Richter ở Nepal Hơn 150 người chết trong trận động đất kinh hoàng tại Nepal Lọt ổ phục kích của IS, tướng Iraq chết thảm dưới mưa đạnThiếu nữ phan kim liên – The amorous lotus panlà bộ phim thuộc thể loại cổ trang, tình cảm lãng mạn của Hồng kông được sản xuất vào năm 1994, bộ phim do Lý Hàn Tường chịu trách nhiệm chỉ đạo, với các diễn viên tham gia Đơn Lập Văn trong vai Võ Tòng / Tây Môn Khánh, Hoàng Mỹ Trinh trong vai Phan Kim Liên, Kim Nhân Thục trong vai Vương Bà, Điền Tuấn trong vai Điền Kinh Tể và một số diễn viên khác. "Cường hào dâm ô" Tây Môn Khánh trong Thủy Hử và trong Kim Bình Mai Tây Môn Khánh là một nhân vật chính trong tiểu thuyết Kim Bình Mai của Tiếu Tiếu Sinh, nhưng trước đó đã xuất hiện trong tiểu thuyết Thủy Hử của Thi Nại Am trong tình tiết nổi tiếng "Võ Tòng sát tẩu". Mô tả của Thủy Hử và Kim Bình Mai, Tây Môn Khánh là một nhân vật hoang dâm vô độ. Tây Môn Khánh là nhân vật văn học nổi tiếng ngay trong xã hội hiện đại Trung Quốc. Thậm chí, cái tên này đã trở thành đại từ phiếm chỉ những người háo sắc, dùng tiền bạc chiếm hữu và chà đạp phụ nữ. Tạo hình Tây Môn Khánh khi chuyển thể thành phim. Trong Thủy Hử, Tây Môn Khánh thông dâm với Phan Kim Liên, vợ của Võ Đại Lang, anh trai của Võ Tòng. Y cùng Kim Liên đã đầu độc chết Võ Đại Lang khi Võ Tòng đi vắng. Đến khi Võ Tòng trở về, lo tang cho anh mình xong, liền giết chết cả Tây Môn Khánh và Kim Liên báo thù cho anh. Trong Kim Bình Mai, Tây Môn Khánh đã chiếm hữu trước sau 24 mỹ nhân, không thua kém so với tam cung lục viện của một Hoàng đế. Những diễn biến liên quan tới cuộc sống của Tây Môn Khánh và những thê thiếp được miêu tả phong phú. Nhiều cảnh miêu tả cuộc sống hưởng lạc đồi trụy của Tây Môn Khánh sống động đến từng chi tiết khiến cho cuốn tiểu thuyết này từng bị coi là sách khiêu dâm dâm thư và bị cấm. Theo một số tài liệu thì Tây Môn Khánh là nhân vật có thật trong lịch sử Trung Quốc. Nhiều tài liệu ghi chép lại Tây Môn Khánh vốn xuất thân từ một chủ hiệu sinh dược, nhưng do những mánh khóe bóc lột và hành vi ác bá, kéo bè kéo cánh, thông lưng với quan lại một bước nhảy tót lên đia vị một thổ hào thân sĩ giàu tiền của, đầy quyền thế. Sau đó, nhờ cậy vào mối quan hệ nghĩa phụ nghĩa tử với Thái Kinh, một viên đại thần quyền cao chức trọng thời bấy giờ để leo lên chức Đề hình Thiên hộ. Với sự tham lam tàn ác chuyên ăn tiền hối lộ và hại người lương thiện. Một điểm nổi bật nhất trong cuộc đời Tây Môn Khánh chính là bản tính dâm ô cực kỳ bỉ ổi. Vốn bản tính phóng đãng, cuộc đời của Tây Môn Khánh là những chuỗi ngày chìm đắm trong dục vọng với mỹ nữ. Và y không ngờ rằng cuối cùng mình lại bị chết vì chính bản tính dâm loạn của mình. "Đại dâm tặc" mất đầu vì "mỹ nhân dâm loạn" Phan Kim Liên Theo nội dung trong Thủy Hử và Kim Bình Mai, khi Tây Môn Khánh đi qua nhà Phan Kim Liên, "mỹ nhân dâm loạn" họ Phan vô tình đánh rơi cây gậy kéo rèm trúng đầu Tây Môn Khánh. Hai kẻ dâm loạn gặp nhay nảy sinh tình ý và khởi đầu nên câu chuyện ngoại tình của Phan Kim Liên. Dưới sự trợ giúp của Vương bà, Phan Kim Liên và Tây Môn Khánh như cá gặp nước suốt ngày qua lại trắng trợn. Võ Đại Lang phát hiện ra vụ ngoại tình trắng trợn nhờ người hàng xóm, đã rình bắt đôi gian phu dâm phụ nhưng lại bị Tây Môn Khánh đánh đập đến liệt giường. Sau đó còn bị đôi trai gái dâm ô hại chết để tiện đường qua lại với nhau. Tạo hình Tây Môn Khánh. Với cuộc đời đầy dâm loạn, cưỡng đoạt biết bao nữ nhân nhờ quyền hành của mình nhưng Tây Môn Khánh phải đón nhận cái chết tức tưởi, thảm khốc cho tội lỗi của mình vì mỹ nhân dân loạn như Phan Kim Liên. Phản hồi Báo Lượt xem02/06/2022Không được đăng tải lại nội dung khi chưa có sự cho phép của nhà sáng tạoXudaxiongwenxishipin 0 Người theo dõi 8 Videos Nhắc đến Tây Môn Khánh mọi người đều cho rằng anh ta là người vô cùng háo sắc. Cũng chính vì mê mẩn sắc đẹp và sự lẳng lơ của nàng Phan Kim Liên mà Tây Môn Khánh đã dám thông đồng với Phan Kim Liên tìm cách giết chết Võ Lang để có thể đưa nàng ấy về phủ. Tây Môn Khánh là một nhân vật chính trong tiểu thuyết Kim Bình Mai của Tiếu Tiếu Sinh, nhưng trước đó đã xuất hiện trong tiểu thuyết Thủy Hử của Thi Nại Am trong tình tiết nổi tiếng "Võ Tòng sát tẩu". Theo mô tả của Thủy Hử và Kim Bình Mai, Tây Môn Khánh là một nhân vật hoang dâm vô độ, tư thông với Phan Kim Liên, vợ của Võ Đại Lang, anh trai của Võ Tòng. Y cùng Kim Liên đã đầu độc chết Võ Đại Lang khi Võ Tòng đi vắng. Đến khi Võ Tòng trở về, lo tang cho anh mình xong, liền giết chết cả Tây Môn Khánh và Kim Liên lấy đầu tế anh. Tây Môn Khánh và vốn có nhiều mỹ nhân xinh đẹp bên cạnh Tuy vậy, nhiều tài liệu lịch sử cho rằng, cả Tây Môn Khánh, Phan Kim Liên, Võ Đại, Võ Tòng đều là những nhân vật có thật trong lịch sử. Theo nhiều tài liệu ghi chép lại Tây Môn Khánh vốn xuất thân từ một chủ hiệu sinh dược, nhưng do những mánh khóe bóc lột và hành vi ác bá, kéo bè kéo cánh, thông lưng với quan lại một bước nhảy tót lên đia vị một thổ hào thân sĩ giàu tiền của, đầy quyền thế. Sau đó, nhờ cậy vào mối quan hệ nghĩa phụ nghĩa tử với Thái Kinh, một viên đại thần quyền cao chức trọng thời bấy giờ để leo lên chức Đề hình Thiên hộ. Với sự tham lam tàn ác chuyên ăn tiền hối lộ và hại người lương thiện. Một điểm nổi bật nhất trong cuộc đời Tây Môn Khánh chính là bản tính dâm ô cực kỳ bỉ ổi. Vốn bản tính phóng đãng, cuộc đời của Tây Môn Khánh là những chuỗi ngày chìm đắm trong dục vọng với mỹ nữ. Và y không ngờ rằng cuối cùng mình lại bị chết vì chính bản tính dâm loạn của mình. “Nguyên mẫu” Tây Môn Khánh là… Hoàng đế Minh triều? Theo “Kim Bình Mai”, Tây Môn Khánh đã chiếm hữu trước sau 24 mỹ nhân, không thua kém so với tam cung lục viện của một Hoàng đế. Cuối cùng, sinh mạng của nhân vật này kết thúc cũng vì thói hoang dâm quá độ khi mới 33 tuổi. Những năm gần đây, một số học giả Trung Quốc bắt đầu ủng hộ một giả thuyết có phần “chấn động”, cho rằng “nguyên mẫu” ngoài đời thực của Tây Môn Khánh chính là vua Chính Đức – vị Hoàng đế được đánh giá “thú vị và gây nhiều tranh cãi” nhất lịch sử triều Minh. Minh Vũ Tông Chu Hậu Chiếu – tức Chính Đức – được mô tả là một ông vua cả đời ham hố hưởng lạc, háo sắc, vô lại, làm nhiều chuyện hoang đường không kể xiết, bị người đời chỉ trích vô cùng. Minh Vũ Tông Chu Hậu Chiếu được nhiều học giả nhận định chính là “Tây Môn Khánh”. Chính Đức có ngai vàng mà không muốn, lại tự phong là Uy vũ đại tướng quân Chu Thọ. Ông có Hoàng cung không ở mà xây Trấn quốc phủ rồi tự ở trong đó. Người đời sau đánh giá Chu Hậu Chiếu hoang dâm vô độ, làm nhiều việc vô liêm sỉ, “là hôn quân hiếm thấy”, “một trong những Hoàng đế dâm ô nhất trong lịch sử Trung Quốc”… Nói rằng Chính Đức Đế là ông vua gây nhiều tranh cãi, bởi cũng có những quan điểm rất mạnh mẽ cho rằng Chu Hậu Chiếu là đại diện của “sự giải phóng cá nhân”, là một trong những Hoàng đế “có nhiều sắc thái phong phú nhất”. Ông ra lệnh cho các thái giám xây Báo Phòng, chủ yếu phục vụ thú vui… giao hoan tập thể. Bên trong Báo Phòng có rất nhiều trò chơi, dã thú, mỹ nam, mỹ nữ, thậm chí còn có cả… kỹ viện phục vụ Chính Đức ngày đêm hưởng lạc, ăn chơi không chút cấm kỵ… Không những vậy, Chính Đức cũng thường xuyên đưa các sủng thần ra ngoài “trêu hoa ghẹo nguyệt”, nửa đêm xông vào nhà dân bắt mỹ nữ “hầu ngủ”, gặp người yêu thích liền bắt đưa vào cung… khiến người dân oán thán không dứt. Cuộc đời trụy lạc của Chính Đức chấm dứt năm 1521, khi ông tròn 30 tuổi, trong chính Báo Phòng mà ông xây dựng để phục vụ các thú ăn chơi của mình. Dù sống phóng túng nhưng Chu Hậu Chiếu không có một người con nào thừa kế, khiến ngai vàng Minh triều phải chuyển sang tay em họ ông là Chu Hậu Thông – tức Hoàng đế Gia Tĩnh . Chính Đức Đế là một nhân vật rất được ngành giải trí đương đại yêu thích, xuất phát từ những giai thoại về cuộc sống phong lưu của ông. Trong số đó, “Long Phụng điếm” là câu chuyện nổi tiếng nhất về mối tình giữa Hoàng đế phong lưu Chính Đức và cô dân nữ Lý Phụng Tỷ. Giai thoại này đã được dựng thành nhiều phiên bản phim điện ảnh cũng như truyền hình. Vì sao nói Chính Đức Đế là “nguyên mẫu” của Tây Môn Khánh? Giáo sư ĐH sư phạm Hà Bắc Trung Quốc Hoắc Hiện Tuấn chỉ ra, dù tiểu thuyết “Kim Bình Mai” lấy bối cảnh thời mạt Tống, nhưng nhân vật Tây Môn Khánh chính là hình ảnh đại diện cho tầng lớp thương nhân ác bá và giai cấp đặc quyền ở Trung Quốc thế kỷ XVI – tức triều Minh. Giáo sư Hoắc nhận định, nguyên mẫu của Tây Môn Khánh là Chính Đức Đế. Tác giả “Kim Bình Mai” đã xây dựng độ tuổi nhân vật này “tương đương” với Chính Đức, không ngoài mục đích ám chỉ nhà vua. Theo ông Hoắc, “Tàng Xuân Ổ” là địa điểm Tây Môn Khánh ăn chơi trụy lạc, được lấy ý tưởng từ chính Báo Phòng nổi tiếng của Chính Đức. Báo Phòng của Chính Đức Đế là một trong những tụ điểm ăn chơi khét tiếng và để lại nhiều câu chuyện truyền kỳ nhất trong lịch sử Trung Quốc. Cựu Cục trưởng thủy lợi thành phố Thiệu Hưng, Chiết Giang Thịnh Hồng Lang từng nghiên cứu vấn đề này và xuất bản cuốn sách “Tiêu Minh Phụng và Kim Bình Mai” rất nổi tiếng, cũng nhận định “Kim Bình Mai” là tiểu thuyết chính trị “bóc mẽ” vương triều Chính Đức, Gia Tĩnh. Thịnh Hồng Lang cho rằng, tác giả Lan Lăng Tiếu Tiếu Sinh chính là Tiêu Minh Phụng – có ông tổ là Tiêu Minh Dụng bị sát hại trong vụ đại án Lam Ngọc thời Hồng Vũ Đế Chu Nguyên Chương. Ông Thịnh phân tích, cái tên “Tây Môn Khánh” nhằm ám chỉ Tây Hoa Môn bên trong Báo Phòng của Chính Đức. Bên cạnh đó, bản thân ông vua này còn tự phong mình là “Đại Khánh Pháp Vương”. Trong khi đó, nhân vật Đại An kế thừa gia sản của Tây Môn Khánh được cho là hình ảnh ẩn dụ của Hoàng đế Gia Tĩnh. Đặc biệt, ông Thịnh chỉ ra, Tây Môn Khánh “tình cờ” sinh vào năm Bính Dần – cùng năm mà Chu Hậu Chiếu lấy niên hiệu Chính Đức 1506. Toàn bộ câu chuyện trong “Kim Bình Mai” diễn ra trong 16 năm, cũng vừa đúng với số năm mà Chính Đức Đế tại vị 1505 – 1521. Chuyện ngoại tình nổi tiếng Phan Kim Liên và câu chuyện ngoại tình của dâm phụ nổi tiếng được người ta nhắc tới ngày nay, xuất hiện lần đầu tiên trong tiểu thuyết Thủy Hử của tác giả Thi Nại Am, sống ở cuối đời nhà Nguyên, đầu đời nhà Minh, Trung Quốc. Các tác phẩm, câu chuyện lưu truyền về sau hầu hết đều là sự “phóng tác” từ nhân vật Phan Kim Liên trong Thủy Hử truyện, ngay cả một tác phẩm rất nổi tiếng khác là Kim Bình Mai. Chuyện kể rằng, dâm phụ Phan Kim Liên là người hầu gái trong một gia đình giàu có ở huyện Thanh Hà. Mặc dù là thân hầu gái, nhưng Phan Kim Liên từ khi rất nhỏ đã xinh đẹp hơn người thành ra ông chủ giàu có nọ lại có ý nhòm ngó cô hầu gái trong nhà, nhiều lần trêu ghẹo. Tuy nhiên, Phan Kim Liên không những không đồng ý mà ngược lại còn đem chuyện ông chủ trêu ghẹo mình mách với bà chủ khiến ông chủ bị một phen bẽ mặt. Nhưng cũng vì thế, ông chủ nọ bắt đầu thấy chướng mắt với cô hầu gái của mình. Chẳng bao lâu sau, lấy cớ Phan Kim Liên đã ngoài 20 tuổi, ông chủ mới đem gả Phan Kim Liên cho Võ Đại, một người đàn ông vừa lùn, vừa xấu lại yếu đuối và kém thông minh mà không lấy một đồng nào. Sau khi về nhà Võ Đại Lang, những kẻ ăn chơi, phóng đãng ở huyện Thanh Hà thấy Phan Kim Liên xinh đẹp thì thường xuyên tới nhà Võ Đại Lang trêu ghẹo cô. Phan Kim Liên lại là người phụ nữ thích chuyện phong lưu, lãng mạn, nhưng vì Võ Đại Lang là một anh chàng bán bánh bao vừa lùn vừa xấu, chẳng có chút phong lưu tài tử nào, vì vậy họ Phan nhanh chóng thông gian với những tên đàn ông phóng đãng trong huyện. Những kẻ này sau khi đã chiếm đoạt được Phan Kim Liên thì lại thường đến trước nhà Võ Đại Lang trêu ghẹo, nói rằng “Thật là bông hòa nhài cắm vào bãi cứt trâu”. Võ Đại Lang cảm thấy xấu hổ vì những chuyện vợ làm, mới đem theo Phan Kim Liên chuyển nhà tới phố Tử Thạch huyện Dương Cốc, thuê phòng ở và tiếp tục hàng ngày đi bán bánh bao. Hai vợ chồng Võ Đại Lang sống được một thời gian thanh bình ở Dương Cốc thì biết tin Võ Tòng được làm chức đầu mục ở huyện này. Sau khi hai anh em gặp nhau, Võ Tòng mới chuyển đến nhà sống cùng với Võ Đại Lang và chị dâu. Phan Kim Liên vốn tính dâm đãng, nay gặp người em chồng là Võ Tòng vừa cao lớn, tướng mạo phi phàm lại hào khí anh hùng ngất trời nên dục vọng nổi lên, nhiều lần tìm cách quyến rũ Võ Tòng. Võ Tòng không những không bị sự lả lơi và vẻ xinh đẹp của Phan Kim Liên quyến rũ mà ngược lại, còn giáo huấn cho Phan Kim Liên một bài học, khiến cô ta ngượng chín mặt. Sau sự việc lần đó, mối quan hệ giữa Võ Tòng và Phan Kim Liên trở nên căng thẳng. Võ Tòng không muốn xảy ra chuyện phiền phức, vì vậy quyết định rời khỏi nhà Võ Đại Lang chuyển tới sống ở nha huyện. Sau “sự cố” với Võ Tòng, Phan Kim Liên tiếp tục sống một thời gian với Võ Đại Lang trong bình lặng. Cho tới một hôm dâm phụ họ Phan gặp được một tên nhà giàu và nổi tiếng ăn chơi phóng đãng là Tây Môn Khánh. Đó là vào một buổi chiều, Phan Kim Liên ra cửa kéo rèm lên, không ngờ cây gậy kéo rèm của Phan Kim Liên rơi ngay trúng đầu Tây Môn Khánh đang đi ngang qua phía dưới. Tây Môn Khánh nhìn lên tìm kiếm xem kẻ nào dám đánh rơi cây gậy kéo rèm vào đầu mình thì thấy ngay Phan Kim Liên. Tất nhiên, vẻ xinh đẹp mỹ miều của Phan Kim Liên không thể thoát khỏi con mắt phóng đãng của Tây Môn Khánh. Sau đó, để chiếm đoạt được Phan Kim Liên, Tây Môn Khánh đã nhờ Vương bà, mụ hàng xóm của Phan Kim Liên làm mai mối. Phan Kim Liên vốn khao khát tình dục, điều mà anh chồng cù lần Võ Đại Lang suốt ngày đi bán bánh bao không đáp ứng được. Thấy Tây Môn Khánh vừa giàu có, vừa đẹp trai, đa tình thì cũng mê mẩn, chẳng vờ vịt gì nhiều. Hai bên thông dâm với nhau, ngày càng trắng trợn. Một lần, một người bán lê tên là Vận Ca tình cờ bắt gặp cảnh Phan Kim Liên và Tây Môn khánh thông dâm nên đem chuyện nói với Võ Đại Lang. Võ Đại Lang rình bắt đôi gian phu dâm phụ không được, ngược lại, còn bị Tây Môn Khánh cậy quyền cậy thế đạp một cái vào ngực, nằm liệt giường suốt nửa tháng trời. Trong suốt thời gian Võ Đại Lang bị bệnh, Phan Kim Liên không những không chăm sóc Võ Đại Lang mà còn đay nghiến, dằn vặt. Sách Kim Bình Mai có viết, Võ Đại mắc bệnh nằm suốt 5 ngày không trở dậy thế nhưng Phan Kim Liên không hề quan tâm, không những thuốc thang không có, đêm một ngụm nước cũng không. Chỉ thấy Phan Kim Liên vẫn ngày ngày trang điểm, quần là áo lượt ra đi. Võ Đại Lang không còn cách nào khác, đành đem người em của mình là Võ Tòng ra để dọa Phan Kim Liên. Phan Kim Liên thấy Võ Đại Lang nhắc tới Võ Tòng thì đâm ra sợ hãi. Cuối cùng đã hợp mưu cùng với Vương bà và Tây Môn Khánh bỏ thuốc độc hại chết Võ Đại Lang. Võ Tòng trở về, biết cái chết của anh có nhiều uẩn khúc bèn báo quan, nhưng không được xem xét vì Tây Môn Khánh là kẻ rất giàu có, đến bọn quan huyện cũng phải sợ thế lực của y. Võ Tòng bèn tự điều tra, và khi biết sự thật, đã đến tận nhà Tây Môn Khánh giết chết y. Sau đó, Võ Tòng về nhà nhờ chị dâu sửa tiệc rượu mời Vương bà sang, một là cúng anh, hai là cảm tạ bà ta giúp đỡ những lúc khó khăn. Rồi trước sự chứng kiến của hai người, Võ Tòng kể tội trạng Phan Kim Liên và Vương Bà, trình ra chứng cứ để kết tội hai người mưu sát Võ Đại. Hai người đàn bà sợ hãi van xin nhưng vẫn bị Võ Tòng giết để tế anh trai. Câu chuyện trong sách được các nhà tiểu thuyết ghi chép như vậy. Tuy nhiên, những tư liệu lịch sử mới được phát hiện lại khẳng định rằng, mặc dù Phan Kim Liên, Võ Đại Lang cho tới Tây Môn Khánh đều là nhân vật xây dựng trên các nguyên mẫu có thực, song câu chuyện ngoại tình lưu truyền từ xưa tới nay thì hoàn toàn lại là chuyện bịa đặt. Sự thật về mối tình Kim Bình Mai – Võ Đại Lang – Tây Môn Khánh Theo sử tải, Võ Đại Lang tên thật là Võ Thực có tài liệu ghi là Võ Trực, trên bia mộ ghi tự là Điền Lĩnh, người cao hơn 1m78 sau khi khai quật mộ phân tích, người huyện Thanh Hà, Sơn Đông nay là Hà Bắc. Võ Thực xuất thân cơ hàn, nhưng thông tuệ hơn người, sùng văn thượng võ. Đến khi trung niên thì thi đỗ tiến sĩ, làm huyện lệnh huyện Dương Cốc, Sơn Đông. Còn Phan Kim Liên tên thật là Phan Thục Viên, là thiên kim của nhà Phan Tri Châu, trú ở Hoàng Kim Trang, cách Võ Gia Thôn 1,5 dặm. Một số dấu tích về bia mộ được khai quật cũng chứng minh cho suy luận của các sử gia. Được biết, năm 1946, các nhà lịch sử tiến hành khai quật bia mộ của Võ Đại tại huyện Thanh Hà, Sơn Đông, nay thuộc tỉnh Hà Bắc, Trung Quốc. Trên bia mộ cũng ghi thông tin trùng khớp với những gì tài liệu lịch sử ghi lại. Trên bia mộ ghi "Võ công tên Thực, tự là Điền Lĩnh. Thuở nhỏ gọi là Đại Lang. Phu nhân của ông là Phan Thị, danh môn thục nữ. Tổ tiên cư ở Tấn Dương quận, sau đó dời đến Thanh Hà huyện...". Tây Môn Khánh và Phan Kim Liên Hơn nữa, theo những gì ghi lại trên bia mộ thì được biết, do chức cao vọng trọng nên cuộc đời và gia thế của Võ Đại được ghi lại khá rõ ràng cho người đời sau. Cụ thể, ngay trên bia mộ cũng ghi rõ Võ Đại và Phan Kim Liên có với nhau tới 4 người con và sống rất hạnh phúc. Một số sử gia cũng cho biết, Phan Kim Liên nổi tiếng xinh đẹp và khuê các lại xuất thân từ con nhà quan lại nên những lề thói lễ nghĩa rất nghiêm chỉnh. Vì thế, không có chuyện Phan Kim Liên lẳng lơ như trong tác phẩm của Thi Nại. Được biết, do chồng là Võ Đại bận công việc triều chính nên mọi công việc trong nhà và nuôi con đều do một tay người phụ nữ này quán xuyến. So với nhiều ngôi mộ khác được đặt trong khuôn viên thì ngôi mộ của Võ Đại và Phan Kim Liên được đánh giá là khang trang và lớn hơn. Vì thế, những tài liệu được các sử gia tìm ra cũng có phần xác thực hơn về vị trí cũng như vai trò của Võ Đại thời xưa. Không những thế, "nỗi oan" của Phan Kim Liên và Võ Đại còn được hậu duệ "kêu hộ" khi hậu duệ đời thứ 24 của Võ Đại là Võ Song Phúc đã từ kể lại một số tình tiết chưa xuất hiện trong các tài liệu. Võ Song Phúc cho biết, theo một số tài liệu nội bộ gia đình ghi lại thì Phan Kim Liên và Võ Đại đã bị oan. Và nỗi oan này xuất phát từ những câu chuyện bịa đặt của một người họ hàng xa nhà Võ Đại là họ Vương. Được biết, do hận Võ Đại không thăng quan tiến chức cho mình nên họ Vương đã bịa đặt nên những câu chuyện tày đình nhằm hạ thấp danh tiếng của gia đình Võ Đại. Tạm kết Đến tận bây giờ dân gian vẫn quen câu chuyện về Võ Đại yếu đuối bị vợ ngoại tình còn Phan Kim Liên vẫn gắn mác "dâm phụ" trong các câu chuyện Thủy Hử hay Kim Bình Mai. Những câu chuyện về việc ngoại tình của Phan Kim Liên được ghi chép lại nhưng hầu hết đó đều là những câu chuyện trong tác phẩm văn học. Chính vì thế, giả sử hình tượng "dâm phụ" của Phan Kim Liên chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng thì cũng dễ hiểu. Sự thật vẫn là câu hỏi của lịch sử nhưng có lẽ những thông tin mới được các sử gia tiết lộ có thể là lời kêu oan từ hàng trăm năm qua cho Phan Kim Liên. Tây Môn Khánh - Cường hào dâm ô Tây Môn Khánh là một nhân vật chính trong tiểu thuyết Kim Bình Mai của Tiếu Tiếu Sinh, nhưng trước đó đã xuất hiện trong tiểu thuyết Thủy Hử của Thi Nại Am trong tình tiết nổi tiếng "Võ Tòng sát tẩu". Theo mô tả của Thủy Hử và Kim Bình Mai, Tây Môn Khánh là một nhân vật hoang dâm vô độ, tư thông với Phan Kim Liên, vợ của Võ Đại Lang, anh trai của Võ Tòng. Y cùng Kim Liên đã đầu độc chết Võ Đại Lang khi Võ Tòng đi vắng. Đến khi Võ Tòng trở về, lo tang cho anh mình xong, liền giết chết cả Tây Môn Khánh và Kim Liên lấy đầu tế anh. Tây Môn Khánh nổi tiếng đời sống phong lưu dâm loạn. Tuy vậy, nhiều tài liệu lịch sử cho rằng, cả Tây Môn Khánh, Phan Kim Liên, Võ Đại, Võ Tòng đều là những nhân vật có thật trong lịch sử. Theo nhiều tài liệu ghi chép lại Tây Môn Khánh vốn xuất thân từ một chủ hiệu sinh dược, nhưng do những mánh khóe bóc lột và hành vi ác bá, kéo bè kéo cánh, thông lưng với quan lại một bước nhảy tót lên đia vị một thổ hào thân sĩ giàu tiền của, đầy quyền thế. Sau đó, nhờ cậy vào mối quan hệ nghĩa phụ nghĩa tử với Thái Kinh, một viên đại thần quyền cao chức trọng thời bấy giờ để leo lên chức Đề hình Thiên hộ. Với sự tham lam tàn ác chuyên ăn tiền hối lộ và hại người lương thiện. Một điểm nổi bật nhất trong cuộc đời Tây Môn Khánh chính là bản tính dâm ô cực kỳ bỉ ổi. Vốn bản tính phóng đãng, cuộc đời của Tây Môn Khánh là những chuỗi ngày chìm đắm trong dục vọng với mỹ nữ. Và y không ngờ rằng cuối cùng mình lại bị chết vì chính bản tính dâm loạn của mình. Lãnh cái chết vì "mỹ nhân dâm loạn" Theo nội dung trong Thủy Hử và Kim Bình Mai, một hôm dâm phụ họ Phan gặp được một tên nhà giàu và nổi tiếng ăn chơi phóng đãng là Tây Môn Khánh. Theo tình tiết trong truyện thì khi Tây Môn Khánh đi qua nhà Phan Kim Liên, "mỹ nhân dâm loạn" họ Phan vô tình đánh rơi cây gậy kéo rèm trúng đầu Tây Môn Khánh. Hai kẻ dâm loạn gặp nhay nảy sinh tình ý và khởi đầu nên câu chuyện ngoại tình của Phan Kim Liên. Dưới sự trợ giúp của Vương bà, Phan Kim Liên và Tây Môn Khánh như cá gặp nước suốt ngày qua lại trắng trợn. Hình tượng Tây Môn Khánh xây dựng trong phim Kim Bình Mai. Nhờ một người hàng xóm phát hiện ra vụ ngoại tình trắng trợn này Võ Đại định rình bắt đôi gian phu dâm phụ. Tuy nhiên, cậy sức khỏe và quyền hành Tây Môn Khánh đánh đập khiến Võ Đại nằm liệt giường. Sau đó, để tiện đường cho việc qua lại với nhau cũng như rước Phan Kim Liên về làm lẽ, cả 2 đã hợp sức với nhau giết Võ Đại. Vụ việc bị Võ Tòng, em trai Võ Đại phát hiện và cả Phan Kim Liên và Tây Môn Khánh đều phải đón nhận cái chết thảm khốc cho tội lỗi của mình. Với cuộc đời đầy dâm loạn, cưỡng đoạt biết bao nữ nhân nhờ quyền hành của mình nhưng Tây Môn Khánh lại phải đón nhận cái chết tức tưởi vì mỹ nhân dân loạn như Phan Kim Liên. Thực ra đến tận bây giờ vẫn chưa có bất kỳ tài liệu nào chứng minh Tây Môn Khánh chỉ là sản phẩm hư cấu của văn học hay nhân vật thực tế trong lịch sử. Tuy nhiên, hình ảnh Tây Môn Khánh vẫn đại diện cho hình ảnh người đàn ông có đời sống phong lưu trụy lạc.

chuyện tình tây môn khánh và phan kim liên