Chờ phục hồi tinh thần lại thời điểm, mới phát giác chân đều đã tê rần. Nàng quơ quơ đầu, rượu ước chừng tỉnh thấu, nghiêng đầu thấy Tư Mệnh chính vội vàng đi tới, đôi tay ở trước ngực một ôm: "Tiểu tiên gặp qua nữ quân." Thể loại: Đô thị , Ngôn Tình Bạn đang đọc truyện Hàn Nhậm Phục, Hối Hận Đã Muộn! của tác giả Tuyết Mai. Tiêu Ý Nhã và Hàn Nhậm Phục vốn có hôn ước với nhau nhưng em họ của cô, Kì Liên, lại là thanh mai trúc mã của anh ấy, Vốn cô cũng vô cùng giày xéo nếu như cả bả cứ dây dưa với nhau thế này. Hàn Nhậm Phục Hối Hận Đã Muộn! Chương 3: Không Phải Sự Thật Tiêu Ý Nhã bắt đầu hôn mê sâu. Vết roi đánh trên người vì quá nhiều mà ống tiêm thuốc cầm máu của Cao Hiên hầu như không có tác dụng. Cao Hiên làm vài kiểm tra thân thể cơ bản, phát hiện mười ngón tay của cô đều gãy, tức giận tới mức thở phì phò. Thời gian Chúa nhậm lời có thể sẽ lâu hơn chúng ta tưởng, cách thức Người ban ơn có thể sẽ khác với ước nguyện của chúng ta, nhưng bao giờ cũng là lúc thích hợp nhất cho linh hồn chúng ta, bao giờ cũng là cách hữu hiệu nhất cho hạnh phúc vĩnh cửu của mỗi người Hối Hận Muộn Màng, Hồ Quỳnh Hương Tải download 320 nhạc chờ Hoi Han Muon Mang,Ho Quynh Huong Hàn Quốc; Nhật Bản; Hiện sự cố đã được khắc phục và bạn đã có thể sử dụng Zing MP3 bình thường. Nhân đây, chúng tôi xin gửi tặng bạn 1 tháng Zing MP3 VIP và chúc bạn một s8ik4zt. Sinh ra trong một gia đình có truyền thống âm nhạc, Quang Hà chính thức theo đuổi con đường ca hát chuyên nghiệp từ năm 2000. Năm 2003, Quang Hà quyết định vào miền Nam để sinh sống và lập nghiệp. Tham gia... Xem toàn bộ Sinh ra trong một gia đình có truyền thống âm nhạc, Quang Hà chính thức theo đuổi con đường ca hát chuyên nghiệp từ năm 2000. Năm 2003, Quang Hà quyết định vào miền Nam để sinh sống và lập nghiệp. Tham gia rất nhiều các chương trình của Đài truyền hình thành phố cũng như các tỉnh phía Nam, Quang Hà dần khẳng định tên tuổi của mình và chiếm được rất nhiều tình cảm của khán giả. Tháng 09 năm 2019, ca sĩ Quang Hà cùng ekip đã tổ chức Liveshow "Không thể thay thế" nhân dịp kỷ niệm 19 năm ca hát của anh tại Thủ đô Hà Nội. Với 20 hoạt động âm nhạc bền bỉ, Quang Hà giờ đây là cái tên đã ghi dấu ấn trong lòng người hâm mộ Rút gọn Ngày hôm ấy, lần đầu tiên sau vài tháng Tiêu Ý Nhã rời khỏi Hàn gia, Hàn Nhậm Phục sai người đi điều tra nơi ở của cảm thấy có lẽ bản thân đã hiểu sai điều gì, hoặc tệ hơn là bỏ lỡ điều gì Nhậm Phục nghĩ lại tất cả những điều Tiêu Ý Nhã đã nói với mình, cùng những cảnh báo của Hàn Nhậm Phục không phải là người sẽ mù quáng vì tình. Vậy tại sao từ trước đến nay hắn luôn không phát hiện bất kì điều gì khả nghi?Trác Văn thì không nói, còn Kì Liên?Hàn Nhậm Phục luôn đinh ninh một lòng rằng người hắn yêu là Kì Liên, bởi giữa sự chán ghét với Tiêu Ý Nhã và cảm giác thân mật giữa hắn và Kì Liên, Hàn Nhậm Phục cho rằng đó là tình hai người phụ nữ luôn ở bên hắn... Tiêu Ý đó có phải là tình yêu hay không?Hàn Nhậm Phục cả đời sáng suốt, giờ lại vì chút định kiến nông cạn của mình mà rơi vào một mớ lầy hỗn độn, không cách nào thoát ra muốn chứng minh một vài Thị theo yêu cầu của Hàn Nhậm Phục, tất cả giám đốc từ lớn đến nhỏ trong tập đoàn đều được gọi đến. Bọn họ đều không biết có chuyện gì, chủ tịch đột nhiên muốn họp khẩn cũng không phải chưa từng xảy họ đều là những tay lăn lộn nhiều năm, trực giác mách bảo cho họ biết, lần này sẽ có người ngã thuyền chiếc bàn dài ở phòng họp tối cao của Hàn Thị, Hàn Nhậm Phục ngồi ở vị trí chủ tọa, nét mặt âm trầm. Đa số đều đã đông đủ hết, nhưng người hắn cần đến lại tới muộn...Khoảng hai phút sau, Trác Văn cùng Kì Liên lần lượt bước vào, gật đầu chào Hàn Nhậm Phục trước khi ngồi vào vị trí của Nhậm Phục đưa mắt nhìn họ, khóe miệng nhếch lên một đường cong khó mà phát hiện khi đã ổn định vị trí, thư kí tiến lên đưa cho hắn một xấp tài liệu, Hàn Nhậm Phục cầm lên, nói với tất cả mọi người. - Hẳn các vị giám đốc, các vị cổ đông ở đây đều biết sắp tới Hàn Thị có một dự án nghìn tỷ, kết hợp cùng với Bùi Thị và Lâm Thị?Mọi người ngồi trong phòng đưa mắt nhìn nhau, Kì Liên và Trác Văn ngồi phía cuối đầu bên kia của bàn dài, đối diện với ánh mắt thâm sâu của Hàn Nhậm Phục, bất chợt cảm thấy lạnh Nhậm Phục đưa mắt quét qua một lượt, cố ý dừng lại chỗ Kì Liên và Trác Văn lâu hơn một chút rồi mới rời đi, lại tiếp Dự án lần này có tầm quan trọng rất lơn đối với tập đoàn và với Nhậm Phục tôi. Ảnh hưởng tới tương lai phát triển của Hàn Thị. Vậy nên yêu cầu trong từng khâu, từ quá trình, từng con số phải chính xác tuyệt đối. Thế nhưng... Mọi người bên dưới im lặng đợi hắn nói Ngồi ở đây, đã có người lạm dụng chức quyền, thao túng bộ phận kế toán, bộ phận tài chính, cấu kết với những thành phần khác để làm giả số liệu giao dịch, quản lí nghĩa vụ thuế nhà nước...Lập tức một trận xôn xao phát ra, mọi người đều kinh hồn bạt vía trước thông tin này. Phải biết, tập đoàn của họ là một chuỗi các liên kết doanh nghiệp và chủ đầu tư. Nếu như Hàn Nhậm Phục nói là thật, khi dự án được hoàn thành và mọi việc vỡ lẽ, chính bản thân họ cũng sẽ bị ảnh hưởng, thậm chí mất trắng và ngồi Nhậm Phục đưa ngón tay gõ mặt bàn, lập tức bầu không khí im lặng trở lại. Lúc này, Kì Liên và Trác Văn đang sợ tới mức đổ mồ hôi lạnh. Nhưng vẫn không dám lên tiếng, vì lúc này lên tiếng chẳng khác nào tự chui đầu vào Nhậm Phục cố ý nhìn hai người họ cúi gằm mặt. Sau đó mới đứng dậy, khoanh tay, lạnh giọng Giám đốc Kì, giám đốc Trác, tôi nói có đúng không?Kì Liên và Trác Văn giật nảy cả mình, mọi người đều đổ dồn ánh mắt nghi hoặc về phía này. Lúc bấy giờ, Trác Văn dù đang run cầm cập, vẫn lên Thưa Hàn Tổng, tôi không nghĩ trong nội bộ của chúng ta lại có thể xảy ra việc nghiêm trọng như Nhậm Phục nhếch môi cười Ý giám đốc Trác là tôi ăn nói linh tinh, đổ oan cho các vị?Trác Văn và Kì Liên kinh hoàng nhìn lên."Hắn...hắn đã biết chuyện hai người làm rồi sao?"Trác Văn gượng cười, gương mặt cứng Hàn tổng, tôi thật sự vẫn chưa hiểu ý Nhậm Phục nhướng mày. Đọc ??uyện hay, ??uy cập ngay ﹏ ??Um? ? ﹏- Chưa hiểu?Hắn gật đầu, quay người nói với trợ Mở USB. - Tôi chỉ nói một lần này nữa thôi. Ý Nhã đang ở đâu?Cao Hiên nhìn Hàn Nhậm Phục, nghĩ rằng bây giờ có giấu cũng vô dụng. Chi bằng cứ để họ tự giải quyết với nhau, bèn gật đầu Đi theo Nhã mấy ngày qua luôn là sống rất thảnh thơi, ngày thì nằm cuộn người như một con mèo trên giường bệnh cạnh Cao Ngạn bây giờ đang là đầu đông, giường bệnh lại gần một cái cửa kính sát đất, ban ngày sẽ có nắng rọi vào, ấm áp đến là thoải mái. Đêm cũng không về nhà nữa, nằm kể chuyện cho Cao Ngạn Thiên nghe, lâu lâu sẽ nói dăm ba câu về chuyện sau Sau này khi tỉnh dậy, cậu sẽ kể lại cho tớ nghe để tớ không quên Ngạn Thiên, ૮ɦếƭ rồi sẽ đi đâu nhỉ?- Tớ có thể ở lại đây không, chờ đến khi cậu thành một ông lão già lụ khụ rồi sẽ đến tìm Haha, dáng vẻ đó của cậu chắc hẳn rất buồn cười. Cười đến đau lòng như thế...Hàn Nhậm Phục đi theo sau Cao Hiên băng qua những dãy hành lang thật dài, cuối cùng dừng lại tại một căn phòng vip lớn, xung quanh cũng rất yên Hiên mở cửa bước vào trước, Hàn Nhậm Phục có hơi do dự nhưng cũng bước vào trong, Cao Ngạn Thiên vẫn hôn mê như cũ. Tiêu Ý Nhã thì đang nằm ngủ bên cạnh rất gầy, nom còn gầy hơn lúc vừa ra khỏi Hàn Nhậm Phục không biết cảm giác lúc này của mình là biết, mình chẳng xứng để nói ra hai chữ giá như, cũng không thể hối dù hắn không biết đâu là sự thật, nhưng không biết đã là một cái vì hắn không biết, hắn không đủ tư cách để nói bất kì điều gì với cô. Chẳng phải trong ba năm sống chung, hắn chưa từng vì cô mà nhìn lại một cái hay sao?Giờ hắn hối hận để làm gì? Đáng thương cho ai xem? "Hàn Nhậm Phục, mày chính là xứng đáng bị như vậy."Hàn Nhậm Phục chẳng nói một lời, chỉ đứng cạnh giường bệnh nhìn Tiêu Ý Nhã rất Hiên biết giờ phút này hắn không thể làm gì khác, chỉ đành xoay người rời có hận Hàn Nhậm Phục hay không? Hận, đương nhiên hận, hận tới mức chỉ muốn lột xương xẻ thịt hắn, hỏi hắn tại sao lại ngốc đến vậy, mù quáng đến thế? Hỏi hắn tại sao lại xem thường Ý Nhã của anh, tại sao lại chán ghét anh cũng chẳng có quyền lên tiếng. Tuy rằng đối với anh, Ý Nhã chẳng khác nào em gái anh biết Ý Nhã, cô có lẽ chẳng hề trách móc Hàn Nhậm Phục chút nào...Vì anh biết, trong lòng cô chỉ có duy nhất một mình Hiên cười chua xót, cảm thấy đau lòng thay cho em trai mình."Ngạn Thiên, thằng bé ngốc..."Hàn Nhậm Phục vén lại mớ tóc rối trên đầu Tiêu Ý Nhã, bế cô lên, trở về nhà. "Ý Nhã, về nhà thôi"Nhưng đã bị Cao Hiên ngắn lại dưới đại sảnh của bệnh viện, anh cố đè cơn tức giận của mình xuống, Em ấy đang bệnh, cậu định đưa em ấy đi đâu?Hàn Nhậm Phục liếc mắt, lạnh giọng Chẳng phải cậu nói em ấy sắp ૮ɦếƭ sao?Cao Hiên sững người. Phải, Tiêu Ý Nhã nửa tháng nữa sẽ làm phẫu thuật, vậy anh giữ cô ở lại cũng không để làm là...Hàn Nhậm Phục nói Cậu không cứu được em ấy, giữ em ấy lại làm gì?Cao Hiên bỗng chợt bật cười. - Vậy cậu nghĩ em ấy muốn trở về?Hàn Nhậm Phục không đáp, cúi đầu nhìn gương mặt đang say ngủ trong lòng, lẩm Em ấy muốn về nhà...Nói rồi rời đi. Cao Hiên ở phía sau nhìn theo, trong lòng không rõ tư vị Nhậm Phục là một kẻ ích anh cũng là một kẻ ích kỉ đấy thôi, anh đã chấp nhận để Ý Nhã làm phẫu thuật thay tim cho em trai với Hàn Nhậm Phục, anh cũng là một tên khốn nạn chẳng kém trên xe, Hàn Nhậm Phục vẫn bế Tiêu Ý Nhã ở trên tay. Dáng người cô vốn dĩ đã nhỏ gầy, giờ lại càng nhẹ hơn, ôm trên tay cũng không khác ôm một con mèo là không thể sắp xếp lại mớ suy nghĩ hỗn độn trong đầu mình. Rất lâu rất lâu mới nhẹ nói ra hai Xin lỗi. - Cô muốn đi đâu? Tiêu Ý Nhã nghe vậy thì dừng bước chân, xoay người nhìn Hàn Nhậm Phục, có vẻ không hiểu ý hắn muốn gì. Hàn Nhậm Phục thì ngược lại, chăm chú nhìn vào khuôn mặt nhợt nhạt của cô. Dường như gầy đi rất nhiều, ánh mắt luôn ngậm cười kia cũng không còn sáng ngời như xưa nữa. Có thể nói thời gian qua hẳn là sống không dễ dàng. Hắn đột nhiên có ý nghĩ có vẻ như hơn ba năm qua, hắn chưa bao giờ nhìn kĩ gương mặt cô. Hàn Nhậm Phục đứng dậy, chậm rãi tiến gần về phía Tiêu Ý Nhã, đưa ánh mắt nhàn nhạt của mình nhìn vào hai bàn tay được bó thạch cao của cô, hai bàn tay đầy những vết thâm, có thể nhìn thấy mạch máu màu xanh đen hiện lên rõ ràng. Còn có những vết thương ở cánh tay, ở cổ không thể để quần áo che khuất. Hàn Nhậm Phục trước đây là người cao ngạo, hắn cho dù làm chuyện gì cũng sẽ không hai lời, lười giải thích. Nhưng hôm nay nhìn thấy Tiêu Ý Nhã một thân đơn bạc trong gió, với ánh mắt xa cách kia nhìn hắn, ma xui quỷ khiến, Hàn Nhậm Phục đột nhiên nói một câu. - Tôi không biết đêm ấy chúng sẽ đánh cô. Tiêu Ý Nhã lẳng lặng nhìn hắn, nghe hắn giải thích. Cho rằng bản thân là vì muốn lo chuyện bao đồng cùng xui xẻo, vốn ngay từ ban đầu không tính sẽ trách Hàn Nhậm Phục, bèn nhẹ gật đầu. Sau một hồi lâu, Ý Nhã kéo lại áo mình, nói. - Xin lỗi vì thời gian qua đã làm phiền. Khi Hàn phu nhân trở về, tự tôi sẽ nói chuyện hủy hôn với bà ấy. Hàn Nhậm Phục nhíu mày, có vẻ như không tin vào tai mình. - Hủy hôn? Tiêu Ý Nhã thở dài một hơi, cái thở dài mang nhiều tâm tư. Có vẻ sau một khoảng thời gian dài chìm sâu trong vũng lầy, cô đã thoát ra khỏi tháng ngày tăm tối ấy. Tháng ngày yêu sâu đậm một người mà chẳng hề được đáp lại. Tất cả những đau khổ đã trải qua, đều quên đi. Chỉ mong sau này đường ai nấy đi, vạn sự đều bình an. - Là do sự cố chấp của tôi, đã ảnh hưởng đến cuộc sống của anh rồi. Hàn Nhậm Phục chỉ nhìn cô, trong lòng là bão giông cuồn cuộn, không muốn nói gì và cũng không biết nói gì. Hắn cảm thấy từ ngày hôm nay, có rất nhiều thứ đã thay đổi rồi. Chẳng hạn như đoạn tình cảm mà Tiêu Ý Nhã đã khắc cốt ghi tâm dành cho hắn vậy. - Nhưng mà... Tiêu Ý Nhã dù biết mình sẽ sớm chỉ là một lớp bụi phủ trong kí ức của người đàn ông trước mặt. Nhưng trước khi tạm biệt thế gian, Hàn Nhậm Phục vẫn mãi là tín ngưỡng đẹp nhất trong lòng cô. Tiêu Ý Nhã không thể tận mắt chứng kiến hắn bị người mà hắn hết lòng yêu thương đâm một nhát sau lưng được. Tiêu Ý Nhã chậm rãi nói. - Hãy cẩn thận với Trác Văn và Kì Liên. Kì Liên... cô ấy không giống những điều anh luôn tâm niệm đâu. Nói rồi xoay người lên lầu. Mặc cho Hàn Nhậm Phục đứng đó, hắn nhìn theo bước chân nặng nề của Tiêu Ý Nhã. Trong lòng không hiểu sao lại là một mảng đau thương mất mát. Dường như hắn vừa đánh mất một điều gì đó rất quan trọng. Tiêu Ý Nhã đồ đạc ở Hàn gia cũng không nhiều, chỉ có vài bộ quần áo cũ, vài quyển sách, vài tấm ảnh chụp gia đình và... thuốc. Thuốc... Nửa năm trước, Tiêu Ý Nhã trong một lần sốt cao đã đi bệnh viện khám sức khỏe. Cuối cùng phát hiện bản thân vậy mà bị ung thư xương sọ và cột sống. Người bị ung thư lúc phát hiện thì đã là giai đoạn ba, bốn. Tiêu Ý Nhã cũng không ngoại lệ, bác sĩ nói cùng lắm thì cô sống đến đầu thu sang năm. Tiêu Ý Nhã lúc đó chỉ cười nhẹ, cũng chẳng cảm thấy đau khổ gì. Từ chối yêu cầu hóa trị cùng phẫu thuật của bác sĩ, nói một câu. - Tôi giữ lại trái tim là đủ rồi. Vì Cao Ngạn Thiên cần một trái tim. Thu dọn xong, Tiêu Ý Nhã xách theo một chiếc túi chẳng to lắm, lặng lẽ rời khỏi Hàn gia. Ngẩng mặt nhìn lên, thấy có vài bông tuyết tung bay trong gió, liền có thể thoái mái cảm thán trong lòng. - Là tuyết đầu mùa. Ở phía trên cửa sổ lầu ba của Hàn gia, Hàn Nhậm Phục dõi theo bóng lưng của Tiêu Ý Nhã rời đi, đến khi bóng dáng ấy bị những bông tuyết trắng nhẹ nhàng che phủ mới nhắm mắt lại. "Chết tiệt, lại đau đầu rồi..." Tiêu Ý Nhã nói chuyện mình bị bệnh nan y với Cao Hiên, cô muốn hiến tim cho Cao Ngạn Cậu ấy là do em mới trở nên như vậy, đã nằm tận hai năm rồi, cũng đã đến lúc em trả lại những gì đã nợ của cậu là vào một ngày giữa thu, bầu trời trong không một gợn mây, ở dưới con đường trải đầy lá cũng là ngày đầu tiên Hàn Nhậm Phục dẫn Kì Liên về nhà qua Ý Nhã hít sâu một hơi, nói tình trạng của mình cho Cao Hiên biết. - Bác sĩ nói em không sống được hết sang năm...Cao Hiên nghe đến đây thì vô cùng hốt Không thể nào, Ý Nhã... không thể nào...Tiêu Ý Nhã đưa mắt nhìn về phía xa xăm, đưa tay lên giữa không trung, khẽ mỉm cười, Hiên ca, em muốn chạm vào nó quá. Chạm thử vào trái tim của Hàn Nhậm Phục, để xem có phải nó làm bằng đá hay chuyện vốn đã được định sẵn, là yêu hay là hận, đều đã được ông trời sắp là con người ta luôn sống ích kỉ như thế, luôn muốn những điều không thể đạt được, những người không phải của Hiên dốc sức chạy ngược chạy xuôi, tìm phương thức chữa trị cho Tiêu Ý Nhã. Tiêu Ý Nhã cùng Cao Ngạn Thiên là bạn bè thân thiết hồi cao trung, sau đó vào cùng một trường đại học kiến Hiên xem Tiêu Ý Nhã như em gái ruột của mình, hơn nữa biết rõ tâm tư của Ngạn Thiên. Thằng bé có tình cảm với cô bạn thân của mình. Tiếc thay... trong lòng Ý Nhã lại chỉ có Nhậm giờ vẫn chưa từng thay một lần lái xe đưa cả nhà Ý Nhã đi vào thành phố, chiếc xe không may gặp tai nạn, đâm thẳng vào một chiếc xe bán tải. Cha mẹ cô ngồi đằng trước nên chẳng thể nào qua khỏi. Cao Ngạn Thiên lúc đó tay nhanh hơn não, xoay người ôm Ý Nhã vào lòng, rốt cuộc thương thế rất nặng, còn ảnh hưởng đến tim và phổi, nếu không phải đưa đến bệnh viện kịp thời chỉ sợ cũng không qua đó, Tiêu Ý Nhã luôn cảm thấy tất cả là do mình, ngày ngày vào bệnh viện chăm sóc Ngạn Thiên mất ăn mất đó một thời gian, cô lại được chẩn đoán mắc bệnh nan y, sống không quá đầu thu sang đó Ý Nhã ở trong lòng lại lặng lẽ thở dài một hơi. - Như vậy cũng tốt, trái tim này... Hiên ca, em trả nó lại cho Ngạn Thiên có được không?Nếu như Ý Nhã có thể sống khỏe mạnh, Cao Ngạn Thiên có ૮ɦếƭ cũng sẽ không đồng ý. Nhưng bây giờ, có cố chấp từ chối thì đến cuối cùng Ý Nhã cũng sẽ bằng...Cao Hiên nhắm mắt, quyết định ích kỉ một lần. Ngày hôm ấy anh quỳ gối dập đầu trước mặt Tiêu Ý Nhã, nghẹn ngào Xin lỗi em, Ý Nhã...Tiêu Ý Nhã gạt đi hai hàng nước mắt của mình, ngồi xuống vỗ vai anh, Nếu anh thương em, đừng nói chuyện này cho Hàn ca biết."Đừng cho Hàn Nhậm Phục biết em sẽ ૮ɦếƭ, em không muốn để hình ảnh em chật vật, bị người ta mổ xẻ thân thể không còn nguyên vẹn làm anh ấy hổ thẹn..."Cao Hiên nhịn không được ôm cô gái nhỏ vào lòng, chua xót nghĩ."Nhưng chắc gì hắn đã đến nhìn em..." Phải rồi.***Kì Liên cùng Trác Văn lên kế hoạch lật đổ Hàn Nhậm Phục, cùng với một tập đoàn cạnh tranh khác thêm một chiếc bẫy tỉ mỉ vào hợp đồng sắp tới của Hàn Hữu Minh là người duy nhất ngoài cuộc biết rõ cái bẫy bấy giờ, hắn đang ngồi trong phòng, tay nắm chặt bàn tay một người con gái khác... Mộc Lan có vẻ đã ngủ say rồi, hơi thở rất yếu, nhưng bàn tay cũng theo thói quen nắm lấy tay đang nhìn tờ giấy mà ngày hôm đó Kì Liên đã đưa để trao đổi với nghĩ một hồi, Bùi Hữu Minh nhẹ gỡ tay Mộc Lan ra, đứng dậy bước ra khỏi phòng, gọi dây bên kia vừa trả lời, hắn liền Điều tra cho tôi một người.

hàn nhậm phục hối hận đã muộn